Có bao giờ bạn tự hỏi

   Đêm nằm một mình, bạn đã bao giờ tự hỏi: một đời dài như thế, rốt cuộc ai là người mình có thể tin tưởng, ai là chỗ dựa vững chắc khi mọi thứ đổ vỡ? Con đường đã đi qua, hành trang bạn mang theo không chỉ là niềm vui mà còn đầy đủ đắng cay, tổn thương và những bài học đắt giá. Học cách im lặng, quen với việc tự mình vá lành những vết đau.

Facebook: https://www.facebook.com/huynhmai.lethi.37017



Rồi sẽ đến một ngày, khi bạn đã nếm trải đủ mọi cung bậc của cuộc sống – sự lạnh nhạt của con người, những áp lực ngột ngạt từ tiền bạc, nỗi đau từ những mối quan hệ tan vỡ, và sự hiểm ác trong lòng người. Chính những điều đó khiến bạn nhận ra, thế gian này, dù hiên nhà của người khác có rộng lớn, kiên cố đến đâu, vẫn không thể nào so sánh được với việc bạn có trong tay một chiếc ô của riêng mình. Một nơi nương tựa không phải từ ai khác, mà chính là bản thân bạn, kiên cường và vững chãi.
Bởi thế, thay vì chờ đợi ai đó bảo vệ mình, hãy học cách dựng lên chiếc ô của chính mình. Đừng mong chờ vào sự che chở từ người khác, khi bạn hoàn toàn có thể là người bảo vệ bản thân khỏi giông bão cuộc đời.
Lan Vy

Viết cho em người Phụ Nữ ở tuổi 40 !

 Viết cho em người Phụ Nữ ở tuổi 40 !

. Phụ nữ tuổi 40 là kiến trúc sư cho hạnh phúc của chính mình. Bạn có thể thiết kế một cuộc sống mang lại cho bản thân niềm vui, sự thỏa mãn và bình yên.

. Tuổi 40 của là độ tuổi của sự thay đổi. Hãy đón nhận điều này, tin tưởng vào trực giác của bản thân và khiến ​​bản thân trở thành người phụ nữ tuyệt vời như cách mà mình mong muốn.
. Phụ nữ tuổi 40 có đủ bản lĩnh để đối mặt với mọi thử thách và đủ sự khôn ngoan để tìm ra cơ hội. Hãy trân trọng khả năng chữa lành của bản thân và để chúng giúp bạn vượt qua những thăng trầm của cuộc sống.
Võ Văn Tài




Những bài học cuộc sống xuất hiện từ những người mình không ngờ

  Mình đứng chờ mua bánh mì, để ý thấy có anh mặc áo đen đứng chờ nãy giờ mà chị bán bánh không để tâm, vẫn thản nhiên đưa bánh cho người khác đến sau. Tới lượt mình lấy bánh mì, mình ngứa miệng hỏi chỉ sao không đưa cho anh kia trước. Chị bảo:


- Em cho nãy giờ mà ảnh ngại, không lấy đó chớ!

Mình ngạc nhiên vì sao chị lại cho bánh ông này.


- Ổng ở miền Bắc, vô Sài Gòn đi gặp vợ chưa cưới. Đi đường bị trộm mất hết tiền bạc. Đến bến xe thì nhà vợ ra đón, thấy nghèo, hỏi ra nới biết gia cảnh rớt mồng tơi nên không nhận, đuổi về. Giờ ảnh còn có 2 ngàn, không biết đi đâu hết.

Mình nghe xong, thấy ông này mặt mũi cũng hầm hố, nên mới quay ra cười cười hỏi chị: