CHƯƠNG 2. OAN HỒN NGƯỜI TÌNH TRẺ
Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2024
Chương 2 :
Bà giúp việc nghe tiếng xe ra mở cánh cổng to bản đón bà chủ về, trong ngôi nhà ba tầng rộng lớn chỉ có bà và thằng bồ, thêm bà giúp việc, nay thằng bồ bị bà sút ra khỏi nhà, căn nhà vốn đã trống, nay lại càng trống hơn. Bà Gấm là giúp việc trong cái nhà này cũng gót năm năm, ở cùng bà Hoa từ căn nhà cũ cho tới tận đây, nên rất hiểu ý chủ. Thấy Bà Hoa gương mặt giận dữ, ném túi đồ ngồi phịch xuống sô pha một cách thô bạo, bà biết có chuyện lên vội đi lấy nước, rón rén đặt xuống bên cạnh rồi ngồi xuống.
- Cô uống nước đi, lại có chuyện gì hay sao cô không vui thế.
Bà Gấm cũng ngoài sáu mươi, lại theo bà Hoa lâu nên có chuyện gì hai người cũng tâm sự với nhau, đặc biệt là bà Gấm lại rất biết an ủi người khác.
Bà Hoa nghe hỏi như bị chọc đúng chỗ ngứa, với lấy cốc nước uống lấy một ngụm rồi giằng mạnh cái cốc xuống bàn.
- Mẹ nó chứ. Thằng Lập lại dám lấy tiền em đi nuôi gái chị ạ, em vừa đi bắt sống chúng nó trai trên gái dưới về đây.
- Ô thôi chết, cậu này được cô yêu thương như thế mà sao ngu thế, có phước không biết hưởng.
- Đấy yêu chó nó liếm mặt, cay thật đấy.
- Thế rồi cô làm thế nao?
- Còn thế nào, em đánh cho một trận, bắt ký vào giấy nợ trả em hai tỉ mà thời gian qua nó hốc của em chứ sao.
- Nhưng mà cô còn thương cậu ấy đúng không, những lần trước tôi không thấy cô buồn và giận như thế này.
Bà Hoa trầm ngâm vì bị nói trúng tim đen nên đứng dậy bỏ về phòng, không nói thêm gì. Bà Gấm ngồi nhìn theo gượng mặt bà có chút suy tư, và tính toán trong đầu.
Vài ngày trôi qua, sáng sớm bà Hoa đã nghe tiếng ting ting của thông báo nhận được tiền. Bà khá ngạc nhiên liền mở ra xem, số tiền hơn hai trăm triệu vừa được gửi đến, và người gửi lại chính là thằng bồ của bà, tiếp đó là tin nhắn của hắn gửi tới.
- Chuyển trước cho cưng hai trăm nhé, cưng tưởng cưng đá anh thì anh chết đói sao.
Tiếp đó là một loạt những tấm hình thân mật được gửi đến, chụp cùng một người phụ nữ khác, với các tư thế ôm hôn thắm thiết. mới có mấy ngày mà nó đã đào được cái mỏ khác, đã vậy tiền còn nhiều hơn tiền bà, nội chỉ nhìn cái nhẫn kim cương bà ta đeo là biết giá trị như thế nào. Đã thế mới có mấy ngày mà thằng bồ bà đã bòn rút được hẳn hai trăm thì con cá này quả không hề nhỏ.
Bà Hoa tức đến nghiến răng, ném cái điện thoại đánh bốp một cái.
- Mẹ thằng chó mày đợi đấy, mày dám động vào tao thì số mày tàn rồi con ạ.
Đoạn bà rút ra chiếc điện thoại khác, đây là chiếc điện thoại làm ăn của bà, bấm nhanh một dãy số, đầu bên kia một giọng nói ồm ồm, lạnh lùng vang lên.
- Alo em nghe bà chị.
- Đến nhà chị ngay, có việc cho chú mày đây.
- Ok bà chị.
Cuộc nói chuyện ngắn ngủi kết thúc, bà Hoa đi xuống ngồi dưới nhà đợi. Không lâu sau có tiếng xe máy, Bà Gấm ra mở cửa, nhận ra ấy là thằng Long giang hồ vẫn hay làm việc cho bà Hoa, đặc biệt là mấy công việc đâm thuê chém mướn.
- Bà chị gọi em gấp thế, lại có đứa nào nợ tiền không trả bà chị à?
Bà Hoa ném chiếc điện thoại xuống bàn, trên màn hình có ảnh của một người.
- Xử nó cho chị.
Thằng Long cầm lên xem, miệng nhếch lên nét cười.
- Bà chị muốn xử nó thế nào.
- Càng thê thảm càng tốt, không được cho nó chết, phải để nó sống để nó biết thế nào là ngu khi dám động vào chị.
Thằng Long cười phá lên..
- Ha ...ha chuyện nhỏ, chị cứ chờ tin tốt từ thằng em đi.
Nói rồi thằng Long ra về với thông tin đầy đủ được bà Hoa gửi cho. Bà Gấm trong bếp nghe thấy tất cả, bà không ngạc nhiên vì bà cũng quá quen với những màn trả thù, đánh đập mà hai kẻ kia vẫn hay bàn với nhau.
Lại một tuần nữa trôi qua, ngày ngày bà Hoa vẫn nhận được những bức hình khiêu khích thằng bồ trẻ của bà gửi qua, bà không hiểu sao đã một tuần rồi mà thằng Long vẫn chưa hành động. Tiếng điện thoại gọi đi kéo dài những hồi chuông đinh tai.
- Em nghe bà chị.
Vẫn là cái giọng ấy.
- Này chú mày làm ăn thế nào để nó ngày cũng trêu tức chị thế hả, đập chết cha nó đi cho chị.
- Bà chị bình tĩnh, thằng em theo nó cả tuần rồi đây, nhưng khổ cái là nó lúc nào cũng ru rú trong nhà, đi đâu thì đi cùng cái máy bay, đã thế có thêm cả vệ sĩ theo cùng, kèo này có khi thằng em không ăn được của bà chị rồi.
Bà Hoa tức giận tắt máy, toan ném cái điện thoại thì nhớ ra là mình mới mua. Bà ngồi xuống giường mà chửi. Lúc ấy bà Gấm cũng đang ở trong phòng dọn dẹp, nghe thấy toàn bộ câu chuyện bà la liếm đến gần.
- Không giải quyết được à cô.
- Không, nó lúc nào cũng có người đi theo, cứ theo dõi nó như thế không biết lúc nào mới có cơ hội, mà lại chết tiền nuôi lũ chó săn đi theo.
- Tôi có một cách, cô có nghe không?
Bà Hoa ánh mắt ngạc nhiên nhìn bà Gấm, nhưng rồi lại quay đi vì người đàn bà quanh năm xó bếp này thì có được cái cách gì chứ. Nhưng bà vẫn muốn nghe.
- Chị nói xem nào.
- Tôi có quen một ông thầy trên mạn ngược, ông ta cao tay lắm, chuyện gì ông ta cũng làm được, mà tiền có khi còn ít hơn số tiền cô trả cho bọn thằng Long ấy.
Bà Hoa cau mày, tỏ vẻ không tin vì bà có vài lần đọc được mấy mẩu báo lá cải, ấy tất cả bùa ngải gì đấy cũng chỉ toàn là lừa người. Bà Gấm lại tiếp.
- Cô cứ thử xem, ông thầy này không thành công, không lấy tiền, tội gì cô.
Bà Hoa có chút giao động, một phi vụ thành công mới trả tiền, riêng cái ấy cũng đủ khẳng định nó phải như thế nào thì mới dám làm như thế.
- Mà sao chị biết, lúc nào chị cũng ở nhà sao lại quen được tận trên ấy?
- Không giấu gì cô, hồi trẻ tôi cũng lăn lộn lắm đấy, chẳng qua thời không tới thôi. Hồi ấy tôi thường qua mạn biên giới nhập hàng lậu về bán, nên có chút quen biết. trước tôi cũng có cậy nhà thầy mấy lần rồi, lần nào cũng thành mà.
- Mà chị cậy cái gì, ngồi xuống đây kể em nghe xem nào.
Bà hoa kéo tay bà Gấm ngồi xuống cạnh mình, cả hai bắt đầu câu chuyện. Bà Gấm kể rằng năm xưa bà đi buôn và có bị lừa hết sạch tiền, bản thân thì bị bắt giam đếm mấy tháng trời. Người nhà chạy vạy khắp nơi bán tất tần tật, tuốt tuồn tuột mới đưa được bà ra khỏi vòng lao lý, cũng vì thế mà gia đình bà tụt dốc không phanh cả nhà lâm vào cảnh khốn khó, nợ nần chồng chất. Bà được người bạn giới thiệu nên biết tới ông thầy người dân tộc Thái, sau khi cầu khẩn quả nhiên không lâu sau kẻ lừa bà đã bị bắt, nhưng số tiền nó lừa bà cũng là tiền buôn lậu nên bị tịch thu hết. bà lại nhờ tới ông thầy lần nữa, không ngờ số tiền ấy hai tháng sau được trả lại cho bà với muôn vàn lý do cả lúc thu và lúc trả được đưa ra. Vì thế vè sau, cứ có việc gì bà lại lên nhà thầy, nhờ thầy giúp đỡ. Thời gian kéo theo tuổi tác, chồng bà Gấm mất ở tuổi năm ba, con cái cũng lần lượt đi lấy chồng, lấy vợ, nên bà Gấm xin đi làm ô sin, lấy tiền tự nuôi mình.
Nghe kể đến đây bà Hoa trong lòng dao động.
- Thế mai em với chị đi một chuyến, em cũng muốn thử xem như thế nào. Chuyện mà thành em không quên chị đâu.
- Quên nhớ gì cô ơi, tôi ở nhà cô năm năm nay cô có xem tôi là người hầu đâu, nên tôi cũng xem cô như là người nhà thôi mà.
Cả hai đi tới thống nhất sáng ngày mai sẽ lên đường. Đúng như dự tính cả hai người dậy từ sớm chuẩn bị ít đồ sau đó lên xe rời đi, quãng đường dài nên là bà Hoa có gọi thằng Long đến làm tay lái cho bà, và dĩ nhiên bà cũng không nói rõ mọi chuyện với nó để làm gì, chỉ nói lên có việc.
Chuyến hành trình dài hơn tám tiếng đồng hồ mới bắt đầu lăn bánh vào đất Hà Giang, theo lời bà Gấm thì còn phải đi hơn hai tiếng nữa mới tới.
Xe dần dừng lại ở một con đường nhỏ, phía trước là dốc núi, chỉ có một con đường đất nhỏ chạy ngoằng ngoèo lên trên, xe ô tô không thể đi được. Bà Gấm đã liệu từ trước nên gọi cho hai người quen trên bản xuống đón.
Hai bà ngồi trên hai chiếc xe máy có phần tồi tàn, còn thằng Long ở lại trông xe. Chiếc xe máy nổ tiếng giòn tan, về số giật một cái làm cho Bà Hoa hết hồn vội ôm vào cái thằng thanh niên người như con cá khô. Chiếc xe phóng lên theo con đường dốc, bà Hoa chưa bao giờ đi loại đường này, bà có cảm giác như là mình sắp rơi đến nơi vì dốc cứ như là thẳng đứng. Có đoạn còn bốc cả đầu lên vì đuôi xe nặng làm bà Hoa hồn vía lên mây. Đi hơn nửa tiếng bắt đầu thấy có những ngôi nhà nằm rải rác khắp sườn đồi, không theo một quy luật nào cả, thích hướng nào quay hướng ấy.
Hai chiếc xe dừng lại thả hai người xuống một đoạn đường khó đi, nhận tiền của bà Gấm rồi hai thằng quay xe rẽ sang hướng khác. Bà Hoa xuống khỏi xe mới biết là mình vẫn còn sống, bà còn nghe trong ngực bà tim đập lên rầm rầm.
- Đến rồi hả chị?
- Đi thêm đoạn nữa là đến rồi, lâu rồi không trở lại đây, nhìn khác quá.
Bà Gấm đi trước dẫn đường, nói là đoạn nữa mà bà Gấm dắt bà Hoa đi lòng vòng qua bao nhiêu là nhà, đường thì không có, nhiều khi rãnh nước mưa ngổn ngang làm bà Hoa nhảy qua cũng là cả một vấn đề. Đám người trong bản, mặc trên người bộ quần áo giống người dưới xuôi, nhưng đầu vấn tóc, có vài người già vẫn giữ nguyên cách ăn mặc của dân tộc mình. Họ thấy có khách từ xa thì thi nhau đứng nhìn, chỉ trỏ bàn tán , đám trẻ con còn chạy theo sau, trông đứa nào, đứa nấy nước mũi kéo đến tận mang tai không khỏi làm cho bà Hoa thấy ghê . Cho đến khi đi qua hết đoạn nhiều nhà, tiến vào một rừng cây um tùm xanh tốt, bấy giờ bà Hoa mới lờ mờ trông thấy một ngôi nhà sàn nằm khuất mình sau lùm cây um tùm. Lúc ấy cũng không một ai dám đi theo, đám người làng thì bỏ vào nhà, đám trẻ con cũng chạy về hết chẳng còn lấy một đứa.
Đi vào trong căn nhà gỗ cũ nát hiện ra, vài mảnh ván trên tường có phần bung ra lệch xuống dưới, bậc thang, sàn nhà mối mọt, phủ một màu nâu sạm vài chỗ xanh xanh trông như là rêu.
- Thầy a Tó ơi, thầy có nhà không??
Bà Gấm gọi to, bà Hoa thắc mắc.
- Ơ gọi thầy à, em tưởng người dân tộc hay gọi là già, hay mo chứ.
- Đấy là ngày xưa thôi, giờ trên này ngôn ngữ chả khác gì với mình, không tin tí cô ra nói chuyện với mấy đứa trẻ mà xem, già thì còn lơ lớ, chứ bọn trẻ á đố cô nhận ra đấy.
Cánh cửa gỗ xiêu vẹo mở ra, một người đàn ông mặc áo kiểu trung quốc chiếc cổ cao và hàng cúc vải, thêm hoa văn rồng ở phần túi áo dưới tà. Chiếc áo màu nâu cánh gián kết hợp với quần tây đen. Người này khá gầy, thân hình nhỏ thó, gương mặt nhăn nheo nhọt hoắt như cái lưỡi cày, đã vậy cặp mắt hí và hàng lông mày rậm càng làm cho ông ta thêm nổi bật. ấy chứ ông này ra đường ai trông thấy cũng nghĩ là phường dâm dê, đê tiện, không thì cũng là trộm cắp.
AAAAAAAAA
Bà Hoa trông qua nhân dạng của ông thầy cũng thản nhiên như không, chẳng chút biểu cảm gì. Bà thường xuyên qua lại với dân anh chị trong các mối quan hệ làm ăn, vốn đã chai lì với mấy cái nhân dạng dọa người kiểu này. Bà chỉ cảm thấy cái tướng người này không đáng tin cho lắm.
Ông thầy Tó nhìn hai người phụ nữ đứng trước mặt, cũng chỉ biết là người dưới xuôi lên, ông hất hàm hỏi, giọng đặc sệt miền sơn cước:
- Chúng mày tìm tao có việc gì?
Bà Hoa nheo mắt tỏ vẻ khó chịu. Ở trên thành phố, cho dù là cái lão bằng tuổi bố bà cũng không dám dùng những lời như vậy nói trước mặt bà. Vậy mà đây, cái lão hơn bà chỉ chừng hơn chục tuổi vừa mới gặp lại xưng hô theo cái kiểu như kẻ thù của nhau vậy.
Bà Gấm sống cùng bà Hoa lâu năm, chỉ trông qua nét mặt đã hiểu ngay, bà vội ngăn không cho bà Hoa lên tiếng rồi nhanh nhảu:
- Con là con Gấm đây thầy. Thầy không nhớ con sao?
Nói rồi, bà quay sang thì thầm nói với bà Hoa:
- Cô đừng để bụng. Ở đây người ta xưng hô kiểu như vậy đấy. Thầy trông vậy thôi chứ làm đâu ra đấy, không uổng phí tiền cô bỏ ra đâu.
Ông thầy Tó sau hồi mở căng cặp mắt hí ra nhìn, mãi mới nhận ra người quen, ông nhếch mép lên cười:
- À. Tưởng ai, hóa ra là mày đấy hả Gấm? Lâu quá rồi không gặp nhỉ? Thôi, chúng mày vào nhà đi. Rồi có gì thì nói sau.
Đoạn, thầy Tó quay lưng trở vào. Bà Gấm kéo theo bà Hoa rồi cũng bước theo sau.
Bài liên quan
Home

Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét